Chào, Khách
Đăng nhập | Đăng ký
Home »Tình Cảm
Chick | Xem: 5696
Chuyên mục: Tình Cảm
Time: 18:45 - 19/04/2013
giường, không khí lạnh khiến vết thương ở đầu nhói lên. Lúc tỉnh dậy nó đã hy vọng, hy vọng, hy vọng để rồi thất vọng. Hắn không ở đó, không gần bên nó. Vậy anh yêu em hắn đã nói nghĩa là gì?



Nó cười nhạt, mắt khôgn lấp lánh nhưng buồn và mờ đi. Nhìn nó trong thật mong manh, chỉ cần một làn gió cũng có thể thổi bay đi mất, nhưng nó vẫn kiên trì, chờ người đó.

..kênh truyện chấm prồ...- AAAAA! Tao không chịu được nữa rồi!Cí tên chết dẫm ấy ở đâu thế chứ?- Sunny khôn gkìm được liền hét lên, phá tan không gian yên tĩnh của căn phòng.



- Mày im đi được không?Giọng hét của mày có thể khiến ống truyền dịch nổ tung bây giờ- Sa bình thản nói, ngó lơ khuôn mặt như muốn giết người đến nơi của Sunny.



- Bọnmày về đi.



Giọng nói nhẹ, nhưng run rẩy vang lên. Sunny nhìn nó đau khổ, thấy muốn đập chết tên bút chì khốn khiếp kia quá.



- Về đi.



Nó nhắc lại một lần nữa, nó yếu duổi quá rồi, nó đãkhông thể kìm được nữa rồi.



Sa vỗ vai nó và mỉm cười, rồi kéo Sunny ra khỏi phòng. Khi cảnh cửa khép lại, nó bật khóc. Trái tim nó lại nhói lên, thắt lại dày vò thân hình nhỏ bé đang run rẩy.



Hắn là gió, đi rồi sẽ không về nữa.



Nó chợt nghxi lại, nó chưa bao giờ dịu dàng hay ân cần thực sự với hắn cả, đều là những trò chọc phá mà thôi. Thấy hắn nhăn nhó nó thấy vui lạ thường. Nó tệ quá, hắn bỏ nó đi là phải. Nó đáng bị như thế, đáng bị trừng phạt.



Bàn tay siết chặt ga giường, nó cắn môi đến chảy máu. Hố đen trong trái tim lại rỉ máu, nhưng có lẽ sẽ là lần cuối cùng vì hắn.

Nó chấp nhận buông tay.



Không! Nó đã bao giờ chứng thức níu giữ đâu.



Nó sẽ để hắn hạnh phúc với một người nào đó.



Một người không phải nó.



Người nó co rúm lại, chỉ nghĩ thôi ma fnó đã sợ hãi thế này, vậy thực hiện sẽ sao đây?



- Hoàng Duy Phong, hạnh phúc nhé.



Nó ôm đầu gối, mỉm cười chua xót. Yêu một người thì nên hy sinh để người đó hạnh phúc...



Bên dãy nhà đối diện vang lên tiếng hát.



Đâu ai biết em rất buồn, nhìn mưa rơi lặng lẽ

Nhìn một người đi xa mãi chẳng thể quay trở về

Lệ em tuôn rơi suốt đêm, cô đơn cứ như dài thêm

Nhưng em sẽ không buồn hơn và sẽ không còn khóc đâu.



[ĐK:]

Em sẽ vẫn như ngày đó, luôn vui như khi còn gần anh

Em sẽ vẫn như ngày đó, sẽ không khóc khi đêm một mình

Em sẽ vẫn cười thật tươi khi gặp anh trên phố đông vô tình

Dù gần bên anh người ấy, đâu phải em.



Em sẽ mỉm nhẹ bờ môi chào anh, người của hôm qua

Em sẽ không còn tiếc nuối những ấm áp của ngày ban đầu

Em sẽ bước nhẹ thật nhanh và sẽ không còn quay đầu lại

Vì gần bên anh giờ đây, người ấy không phải em.



Bản nhạc buồn, như làm nền cho cảm xúc trong nó lúc này.



Cảnh cưa phòng bệnh bật mở...



~ Hết chap 24~

Chap 25: Hạnh phúc.



Cánh cửa phòng bệnh viện bật mở.....



Nó không còn muốn ngoái đầu lên, chắc là nhỏ bạn hoặc cô y tá vào thôi mà. Đưa bàn tay kéo chăn trùm kín đầu, nó nói nhỏ đủ để đối phương ra.



- Ra ngoài, nếu chưa muốn chết.(=.=)



Nhưng có vẻ người kia không những không sợ mà còn cả gan giật phắt tấm chăn của nó vứt xuống sàn. Nó hít mấy hơi để lấy sức rồi chuẩn bị khiến cái tên không biết tốt xấu kia một trận thì....



Đôi môi nó bị chiếm lấy. Nó mở to mắt hết sức để nhìn cái người đối diện. Shin? Bút chì? Hoàng Duy Phong?



Nó dùng hai tay để đẩy hắn ra, cảm tưởng như đang nghẹt thở đến nơi mất. Nhưng hắn thì có vẻ là chẳng muốn dừng lại chút nào mà mỗi khi bị nó đấm cho vài cái ơ lưng thì còn hôn cuồng dã hơn.(o-0)Nó cảm thấy yếu ớt và bất lực nên thôi không vùng vẫy nữa, mặc kệ cho hắn muốn làm gì thì làm.

Thấy nó chịu khuất phục, hắn lới lỏng vòng tay hơn, nhưng sức hút của bờ môi mỏng kia thì hắn chẳng thể buông tha. Và cũng không biết từ lúc nào, nó với hắn đã từ từ ngả xuống chiếc giường trắng muốt của phòng bệnh.



Nó thấy tình hình đang có mùi nguy hiểm , liền bạo gan.......cắn vào môi hắn một cái. Nụ hôn bỗng chốc có vị tanh nồng của máu, nhưng quái thay nó lại càng làm hắn cuồng nhiệt hơn.



Gió bên ngoài đã nhẹ hơn, chiếc rèm cửa tung bay phập phồng tạo một cảm giác mờ ảo. Hơi sương đã sớm bao phủ mặt đất, khiến chúng long lanh ánh bạc của trăng.



Trong phòng, hắn ngồi và để nó dựa vào ngực của mình. Hắn vuốt nhẹ mái tóc nó, họ im lặng không nói gì. Đâu cần nói gì , chỉ cần hiểu tình cảm dành cho nhau là được. Hắn cúi người xuống, hít cái mùi hương tóc nó.



- Em nên cảm ơn trời đi....



Nó ngước đầu nhìn hắn, khó hiểu. Đôi mắt tím to tròn khiến hắn bật cười. Đưa tay lên nhéo mũi nó, hắn nói giọng gian gian.



- Nếu đây không phải bệnh viện thì em chết với anh rồi!

Nó cúi mặt xuống, khẽ thúc vào bụng của hắn. Nó chỉ ước giây phút này sẽ ngừng trôi, để hắn và nó sẽ mãi mai bên nhau như thế này. Chỉ cần như vậy, là đủ lắm rồi. Đây là giây phút hạnh phúc nhất đời nó, và tương lai không xa nó cũng vẫn sẽ giữ được hạnh phúc này. Chỉ cần có hắn, thì bằng mọi giá nó sẽ làm được. Cảm giác mất đi người mình yêu rất đau, thực sự rất đau....



Hắn cũng hạnh phúc không kém. Không biết hắn đã mơ ước được ôm nó thế này bao nhiêu lần rồi, được cảm nhận tình yêu của nó là niềm vui lớn nhất của cuộc đời hắn. Hắn mỉm cười, ấm áp.Bao nhiêu đau thương họ nếm trải thì cuối cùng

Bạn Đang Đọc Truyện Tại wWw.fTruyen.NET - Chúc Bạn Online Vui Vẻ
« 1... 48 49 [50] 51 52...65 »
Trang :
Đánh giá (-): 71 / 61
Từ khóa: Giả Vờ Thôi ! Sao Lại Thành Thật ! (Zu)