Chào, Khách
Đăng nhập | Đăng ký
Home »Truyện Dài Kỳ
Chick | Xem: 10133
Chuyên mục: Truyện Dài Kỳ
Time: 23:39 - 20/01/2013
Sửa gần đây: 23:43 - 20/01/2013
phiền phức rồi.

Phiền phức 2: Khi Nặc Nặc tức giận đã làm tổn thương Tiêu Đại boss.

Chiều hôm sau, Nặc Nặc vẫn đến quán cà phê mà Ưng Dục hẹn cô.

Vốn nghĩ mình đã đến sớm nào ngờ Ưng Dục còn đến sớm hơn. Thực ra Nặc Nặc gặp Ưng Dục trên game đúng là trùng hợp thật. Hôm ấy thỏ trắng buồn chán nên vào game làm nhiệm vụ thường nhật, kết quả là lên chưa bao lâu, đã thấy kênh thế giới nhảy liên tục.

Mọi người bàn tán là, "Hoàng Diễm Cửu Thiên" cực phẩm game thủ lâu ngày không online giờ đã xuất hiện, vui vẻ khiêu chiến, trêu đùa mọi người... Tuy không tiếp xúc gì với Hoàng Diễm Cửu Thiên, nhưng Nặc Nặc có tâm lý, "đối phương là bạn học của Tiêu Đại boss, nếu đã gặp thì chào một tiếng cũng phải", thế là cô nói với người ta:

"Bạn là bạn học của Tiêu Dật?"

Gửi tin đi rồi, Nặc Nặc lại thấy mình thật ngốc, đang định nói cho người ta biết mình là hồn thê của Tiêu Đại boss, thì câu trả lời đã đến, "ừ, tôi là Ưng Dục, sư tỉ của cậu ấy".

Một câu nói thôi đã ném Nặc Nặc ra khỏi chín tầng mây. Ưng Dục... vậy là Tiêu Đại boss luôn nói dối cô... Nghĩ đến đó, một số cảnh tượng lại hiện ra trong đầu Nặc Nặc, chẳng hạn diễn đàn game có người nói Phụng Hoàng Cưu Thiên vốn là một cặp, có người nói hai người đã cưới nhau từ lâu, còn có người nói ban đầu hai người đã cưới nhau từ lâu, còn có người nói ban đàu hai người luôn cùng đội chơi với nhau, một người đánh quái người kia thêm máu, hoàn toàn là "thân tiên quyến lữ".

Nặc Nặc thấy tim mình đau nhói, mở hệ thống lên đang định out khỏi game thì thấy ưng Dục gửi đến tin thứ hai:

"Em là Nặc Nặc phải không? Chúng ta gặp nhau nhé?"

Vì thế mới có cảnh ở quán cà phê. Nặc Nặc nghĩ rất nhiều khả năng khiến ưng Dục hẹn mình, chẳng hạn thăm dò tình hình gần đây của Tiêu Đại boss, chẳng hạn tìm hiểu tình cảm hai người đã phát triển tới mức nào, rồi kể lại tình nghĩa năm nào của họ, khuyên mình rút lui... những khả năng nhảm nhí nhất, vồ lý nhất Nặc Nặc đã nghĩ đến, nhưng không ngờ câu mở đầu của Ưng Dục lại thẳng thắn như thế.

Thỏ trắng vờ ngồi xuống, Ưng Dục đã cười lấy ra một hộp quà tinh xảo, đẩy đến trước mặt cô, "Tặng em". !

Nặc Nặc đơ lưỡi, mở ra xem... ôi... Một đôi khuyên tai trân châu nhỏ nhắn xinh xắn, ý gì đây? Ưng Dục gọi mình ra là để tặng khuyên tai?

Ưng Dục cười rất thoải mái, "Trước khi về nước chị đã nghe Phì Long nói Tiêu sư đệ tìm thấy thỏ trắng của mình rồi,

chị nghĩ, thỏ trắng chắc sẽ rất dịu dàng rất hiền lành, nên khuyên tai trân châu sẽ hợp với em".

Nặc Nặc chớp mắt, đóng hộp lại, vẫn không hiểu ý ưng Dục, nhìn trời nói, "ưng Dục sư tỉ, chị hẹn em ra uống cà phê là... là..."

Thấy Nặc Nặc lắp bắp, Ưng Dục cố ý xị mặt ra, "Đương nhiên không phải, chị biết em chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi chị. Vậy em cứ hỏi đi!"

Thỏ trắng thấy Ưng Dục thẳng thắn như thế thì lại cảm thấy hơn ngượng ngùng, bỗng dưng e thẹn tới mức cảm thấy không biết nói gì. Được thôi, cồ thừa nhận mình thực sự hơi ghen tuồng với Ưng Dục, ai bảo chị ấy quá xinh đẹp, dáng người quá hoàn hảo, mà quan trọng nhất lại là kỳ phùng địch thủ với Tiêu Đại boss về mặt sự nghiệp. >0<

Tuy cô luôn nghĩ rằng gia đình phải do hai người cùng xây dựng nên, phải sát cánh cùng Tiêu Đại boss, nhưng khả năng có thề giúp đỡ anh về mặt sự nghiệp thì chỉ bằng không, thế nên Tiêu Đại boss mới không muốn nói cho cô biết, phải không? Thở dài, thỏ trắng nhún vai, trong lòng rất nặng nề: Thực ra cô rõ hơn ai hết, lần cãi nhau này, tự ti nhiều hơn là ghen tuông.

Nếu bảo cô đố kỵ với ưng Dục, chi bằng nói là hâm mộ đi.

Nặc Nặc đang ủ rũ thì thấy tay mình đột nhiên ấm nóng hẳn, ưng Dục đang nắm lấy tay cii, vỗ vỗ vẻ an ủi, "Nặc Nặc, đã ai nói với em rằng người trong cuộc thì mù mờ chưa?"

Nặc Nặc chớp mắt, "Là sao ạ?"

Ưng Dục hớp một ngụm cà phê, nói, "Tiêu sư đệ xưa này là người trầm tĩnh, chuyện gì cũng giấu trong lòng, nhưng không có nghĩa là cậu ấy không quan tâm, không yêu em. Có một số chuyện về ciing việc cậu ấy không nói cho em biết, không phải là vì em không giúp được, mà là cảm thấy không cần thiết phải khiến em đau đầu theo".

Ưng Dục ngừng lại, ngón tay nghịch ngợm vuốt dọc ly cà phê, "Tiêu sư đệ mọi mặt đề tốt, nhưng quá gia trưởng, cậu ấy cho rằng, đàn iing làm chủ bên ngoài phụ nữ làm chủ trong nhà là điều đương nhiên. Nên cậu ấy thà bỏ thời gian bàn với em xem nhà mới nên làm nên kiểu gì, gìan đèn gì,chứ không muốn nhắc một chữ đến công việc. Cậu ấy không muốn em phải chịu gánh nặng tâm lý!"

Nghe câu đó, mắt Nặc Nặc nóng lên, mũi cũng thấy cay cay, cồ nắm chặt tay, thì thầm, "Nhưng dù là thế, cũng không nên lừa em, nói là Hoàng Diễm Cửu Thiên là anh em tốt với anh ấy..."

Nghe thế, Ưng Dục phì cười, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch, "Nếu hôm nay người uống trà cùng em không phải chị, mà là bạn trai cũ, hoặc người thích em, thì em về nói thế nào với Tiêu sư đệ?"

Nặc Nặc nhíu mày, "Ý chị là..."

Ưng Dục gật đầu, "Tình yêu là ích kỷ, không cho phép một hạt cát nào xen vào, cậu ấy chỉ sợ em hiểu lầm thôi".

Nói xong, Ưng Dục vươn vai, chớp mắt đùa, "Được thôi, quà cũng tặng rồi, những lời ai đó nhờ chị giải thích chị cũng nói hết rồi, đi thôi".

Nặc Nặc ngạc nhiên, "Chẳng lẽ những lời chị vừa nói..."

"ừ", ưng Dục đứng lên, "Chị hẹn em ra đây mục đích là để tặng quà, nhưng cũng đúng

Bạn Đang Đọc Truyện Tại wWw.fTruyen.NET - Chúc Bạn Online Vui Vẻ
« 1... 112 113 [114] 115 116...123 »
Trang :
Đánh giá (-): 187 / 144
Từ khóa: [FULL] Boss đen tối đừng chạy